huynh đệ chi binh

Một chút gì để nhớ về tình huynh đệ chí binh
Hàng năm cứ vào ngày đại hôị CTCT cuả liên tiểu bang Texas, Oklahoma  và Kansas. Lòng tôi lại nao nức thêm lên khi nhớ đến trường mẹ. Trong đó 129 sinh viên sĩ quan cuả khóa 6. Tôi quên thế nào được những kỷ niệm trong sáng ấy nẩy nở trong lòng tôi sau 34 năm khi đăng ký nộp đơn vào truờng đại học chiến tranh chính trị Đàlạt.
Tôi và tất cả anh em khoá 6 đã trải qua 34 năm tính đến hôm nay, để rồi mỗi người một ngã lo cho đời sống cuả chính mình.
Khi đặt chân đến  Hoa Kỳ, gia đình tôi cũng như mọi gia đinh khác đều có một nỗi niềm lo âu chung không biết tương lai sẽ đi về đâu, khi cuộc sống ở đây từ ngôn ngữ, phương tiện hoàn  toàn khác với Việt Nam.” Sau khi “tan hàng cố gắng” Tôi chỉ gặp độc nhất NT6 Nguyễn Ngôn Luận ở Việtnam. Một năm sau khi định cư tại Hoa Kỳ tôi làm việc ở Westminster Manor thì gặp được NT4 Trần Văn Thanh và sau đó là NT 1 Đỗ Văn Phúc. 3 năm sau NT6 Trương Hồng Sơn  mới liên lạc được với tôi qua anh Phúc . Bạn tôi NT6 Trương Hồng Sơn đã tạo điều kiện cho tôi gặp gỡ với khoá 6. Với 8 gìờ lái xe đi từ Austin đến Oklahoma tôi đã gặp được gia đình NT6 Phạm  Hải. Tôi rất vui khi gặp lại được bạn Hải đã có cơ ngơi sự nghiệp cùng  với vợ hiền con ngoan. Điều đạc biệt là con gái bạn Hải sinh tại Mỹ nhưng không quên đất nước Việtnam
Người thứ hai là NT6 Trương Hồng Sơn,  năng nổ vui tươi và nhậu thì hết ý, không ngờ người bạn này lại ở chung đại đội với tôi. bạn lập gia đình trễ nên cha già con mọn rồi Sơn ơi, bạn đời cuả Sơn là Vũ Nga tuy trẻ nhưng dày dạn kinh nghiệm làm kinh tế rất giỏi như vậy là bạn đã được cọp mà thêm cánh rồi. Ta thành thật chúc mừng cho bạn điều này, bạn tôi thích làm việc thiện và rất hăng say vào những công tác xã hội. Sau bao năm xa cách mà bạn vẫn tới gia đình tôi nên có dịp là bạn đã đến với gia đình tôi và cho tôi sang Houston để gặp NT6 Nguyễn Xuân Khuê.
. Tôi rất xúc động và bàng hoàng khi gặp Khuê. Trên 50 tuổi rồi Khuê vẫn còn trẻ và đẹp trai, hiền thê cuả Khuê quả là bậc kỳ tài, nhưng vẫn khiêm nhường và dễ thương như ngày nào, thử hỏi sao mà gia đinh Khuê không hạnh phúc.
Trong kỳ đại hội kỳ thứ 17 tại Houston, tôi lại có dịp để sum họp với anh em khoá 6. Trong dịp dự đại hội lần này chúng tôi sum họp tại nhà NT6 Trịnh Minh Tuấn. NT6 Trịnh Minh Tuấn sau 30 năm gặp lại cũng không có gì khác xưa cho lắm, bà xã cuả Trịnh Minh Tuấn rất ư là đảm đang và đặc biệt rất chu đáo nên NT6 Trịnh Minh Tuấn  có cuộc sống ung dung và tự tại, chúng tôi hàn huyên tâm sự suốt một đêm không ngủ ở đây.
Kế đến là NT6 Nguyễn Qúy Bổng lớn tuổi nhất khoá nhưng tấm lòng rất ư là trẻ trung với tính tình bao dung và độ lượng đã tạo cho cuộc hội ngộ cuả chúng tôi thêm phần phong phú, hiền thê cuả Qúy Bổng cũng là người làm kinh tế giỏi nên cuộc sống cũng rất là ổn định. Hiện nay NT6 Nguyễn Qúy Bổng là phó nội vụ cuả tổng hội. Tôi cảm thấy rất hãnh diện khi gặp lại người bạn này.
Người kế tiếp tôi gặp là NT6 Cao Minh Bửu Ngọc. Ngày xưa khi ở trường mẹ, hắn ta vào loại đẹp trai có hạng trong khóa, sau 32 năm gặp lại khác xa xưa hiều lắm, tuy nhiên tính tình vẫn như ngày nào, bản tính cuả dân miền nam mà lị ai mà vẫn nhớ người tình văn khoa, uống ly chanh đường, uống môi em ngọt là nhớ đến đôi uyên ương “Ngọc + Thanh” vì anh chàng này có một mối tình rất đẹp ở đại học văn khoa mà đến hôm nay Thanh là vị hôn thê cuả Ngọc đó.
“Dị tướng tất hữu kỳ tài” đó là vợ chồng NT6  Dương Tuấn, anh chàng này tuy có cái tướng như vậy nhưng rất là hào hoa, đã có hai con gái lớn trưởng thành và hiện nay là đại diện khoá 6.
Chút nữa là tôi quên đi mất vị đại diện khoá 6 là NT Nguyễn Ngọc Thân, ngót gần 20 năm làm đại diện. NT6 Nguyễn Ngọc Thân là con người rất ư là hoà hoa phong nhã nên con người cuả bạn tôi khác xưa nhiều lắm, nào là việc nhà, nào là việc nước mà quên đi chăm chút cho bản thân cuả mình
Dù gì đi nưã tất cả anh em khoá 6 được may mắn là sống ở miền đất tự do này.  Trong tôi vẫn ghĩ rằng tôi được có cuộc sống gọi là tạm ổn định một phần lớn là nhờ có những lời an ủi về vật chất cũng như tinh thần cuả NT 1 Đỗ Văn Phúc,NT2 Phan Văn Đài, NT6 Phạm  Hải và NT6 Trương Hồng Sơn đã an ủi cho tôi trong cuộc sống này. Ngày xưa khi nộp đơn vào trường đại học chiến tranh chính trị, tôi có hoài bão là lấy binh nghiệp làm cuộc sống.
Ngày nay để thực hiện một chút gì để nhớ. Tôi có hoài bão rằng một ngày nào đó chúng ta và hậu duệ cuả chúng ta được sum họp tại Việtnam. Tôi lại nhớ đến câu nói bất hủ cuả Lý Thường Kiệt
‘Nam Quốc Sơn hà Nam Đế cư
Tuyệt nhiên định phận tại thiên thu
Như Hà Nghịch Lộ lai xâm phạm
Như Đang Hanh Khang thử bại hư”

NT6 Châu Ngọc Hoè

  • home